Dưới đây là bài viết Bình bài thơ “Tựu trường ” của thi sĩ Nguyễn Bính
Mỗi bài thơ hay là một bông hoa đẹp. Bài thơ “Tựu trường” của thi sĩ Nguyền Bính là một bông hoa rất đẹp, ngào ngại sậc hương. Tám cáu thơ lục bát xinh xắn, mận mà như đưa duyên:
“Nhũng nàng thiếu nữ sông Hương
Da thơm là phấn, môi hường là son
Tựu trường san sát chân thon
Lao xao nón mới màu sơn sáng ngời
Gió thu cứ mãi trêu ngươi
Đỏi thân áo mỏng tơi bời bay lên
Dịu dàng đôi ngón lay tiên
Giữ hờ mép áo làm duyên qua đường”.
Tôi là người lạc quan bởi tôi tin rằng con người cao quý và đáng kính trọng, và một số người thực sự thông minh. Tôi có cách nhìn rất lạc quan về cá nhân. Là một cá nhân, con người vốn đã tốt đẹp. Tôi có cách nhìn hơi bi quan về con người theo nhóm. Và tôi vẫn cực kỳ quan ngại khi tôi thấy những gì đang xảy ra ở đất nước chúng ta, nơi theo nhiều cách đúng là một nơi may mắn nhất trên thế giới. Chúng ta dường như không quan tâm nhiều tới việc biến đất nước của chúng ta thành một nơi tốt đẹp hơn cho con trẻ.
I’m an optimist in the sense that I believe humans are noble and honorable, and some of them are really smart. I have a very optimistic view of individuals. As individuals, people are inherently good. I have a somewhat more pessimistic view of people in groups. And I remain extremely concerned when I see what’s happening in our country, which is in many ways the luckiest place in the world. We don’t seem to be excited about making our country a better place for our kids.
Steve Jobs