Cảm nhận của em về bài thơ “Ông đồ” của Vũ Đình Liên




Dưới đây là bài cảm nhận của em về bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên.


Vũ Đình Liên (1913 – 1996) là nhà giáo viết văn làm thơ. Ông nổi tiếng trong phong trào Thơ mới với bài thơ Ông đồ viết theo thể ngũ ngôn trường thiên gồm có 20 câu thơ. Nó thuộc loại thi phẩm từ cạn mà tứ sâu biểu lộ một hồn thơ nhân hậu, giàu tình thương người và mang niềm hoài cổ bâng khuâng.









Ông đồ là những nhà nho, không đỗ đạt cao để đi làm quan, mà chỉ ngồi dạy học chữ nghĩa Thánh hiền. Ông đồ được nhà thơ nói đến là nhà nho tài hoa. Ông xuất hiện vào độ hoa đào nở… bên phố đông người qua. Ông đã có những tháng ngày đẹp, những kỷ niệm đẹp:


Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa rồng bay.


Hoa đào nở tươi đẹp. Giấy đỏ đẹp, mực Tàu đen nhánh. Nét chữ bay lượn tài hoa. Còn gì vui sướng hơn:


Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài


Thời thế đã đổi thay. Hán học lụi tàn trong xã hội thực dân nửa phong kiến như Tú Xương từng nói:  Nào có ra gì cái chữ Nho Ông Nghè, ông Cống cũng nằm co… Xưa kia bao nhiêu người thuê viết, bây giờ người thuê viết nay đâu? Một câu hỏi cất lên nhiều ngơ ngác, cảm thương. Nỗi sầu, nỗi tủi từ lòng Ông đồ như làm cho mực khô và đọng lại trong nghiên sầu, như làm cho giấy đỏ nhạt nhoà buồn không thám. Giấy đỏ, nghiên mực được nhân hóa, thấm bao nỗi buồn tê tái của nhân tình thế sự: Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiến sầu…


Cảnh vật buồn. Lòng người buồn. Vũ Đình Liên đã xuất thần viết nên hai câu thơ tuyệt bút lay động bao thương cảm trong lòng người.


Nỗi buồn từ lòng người tràn vào không gian cảnh vật. Dưới trời mưa bụi, ông đồ vẫn ngồi đấy như bất động, lẻ loi và cô đơn: Qua đường không ai hay. Cái vàng của lá, cái nhạt nhòa của giấy, của mưa bụi đầy trời và cơn mưa trong lòng người. Một nỗi buồn lê thê:


Lá vàng rơi trên giấy!

Ngoài giời mưa bụi bay.



, ,

Cho chúng tôi biết ý kiến của bạn?
Chúng ta sợ hãi quan tâm quá nhiều vì sợ rằng đối phương không quan tâm một chút nào.
We are afraid to care too much, for fear that the other person does not care at all.
Eleanor Roosevelt
Quan Tâm ?
Ngẫu Nhiên

Old school Swatch Watches