pacman, rainbows, and roller s

Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự theo những ngôi kể khác nhau

ĐỀ BÀI: K lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự (như Lượm hoăc Đêm nay Bác không ngủ) theo những ngôi kể khác nhau (ngôi thứ ba hoc ngôi thứ nhất).                     


BÀI VIẾT









Trong cuộc đời tôi, những ngày tháng đẹp nhất là những ngày tôi được sống và chiến đấu bên cạnh Bác. Những ngày ấy thực sự đã để lại trong tôi những kỉ niệm không thể nào quên.


Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự theo những ngôi kể khác nhau


Lúc ấy, tôi là một anh lính mới (người chiến sĩ khi đó thường được gọi là đội viên). Đơn vị tôi vừa mới hành quân ra mặt trận thì cũng vừa lúc Bác trực tiếp ra chiến trường để chỉ đạo tiến quân. Đêm đó Bác ngủ lại cùng anh em ở đơn vị. Và cũng trong đêm đó, Bác đã để lại trong niềm yêu kính của tôi một ấn tượng khó phai.


Khoảng quá nửa đêm khi tất cả anh em chiến sĩ đã say sưa trong giấc ngủ thì không hiểu sao tôi lại bỗng nhiên chợt thức. Tôi chưa kịp nhổm dậy nhưng đã nhìn thấy khuôn mặt Bác. Bác còn thức và hình như Bác chưa hề ngủ. Bác ngồi trâm ngâm lặng yên bên bếp lửa. Ngoài trời mưa đã lác đác rơi. Tôi nhìn dáng Bác, càng nhìn tôi lại càng thương. Bác đang khơi ngọn lửa. Người cha già tóc bạc đang đốt lửa sưởi ấm cho tôi.


Tôi vẫn lặng yên và quan sát. Tôi thấy Bác đứng đây. Bác đi dém lại những mành chăn một cách nhẹ nhàng. Nhìn Bác, tôi mơ màng như đang nằm trong giấc mộnq. Bác mênh mông quá! Ấm nóng và cao quý quá! Tôi thổn thức và thì thâm hỏi nhỏ:


Bác ơi! Bác chưa ngủ! Bác có lạnh lắm không?


Bác quay lại nhìn tôi trìu mến:


Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc.



, , , , , , ,

Cho chúng tôi biết ý kiến của bạn?
Không ai một mình tạo ra cách mạng; và có những cuộc cách mạng nhân loại đạt được mà không thực hiểu tại sao, bởi tất cả mọi người đều tham gia vào nó.
No one makes a revolution by himself; and there are some revolutions which humanity accomplishes without quite knowing how, because it is everybody who takes them in hand.
George Sand
Quan Tâm ?
Ngẫu Nhiên