Phân tích hình tượng con hổ trong bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ




Dưới đây là bài phân tích hình tượng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ (bài 2)


Phân tích hình tượng con hổ trong bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ
Nhớ rừng của Thế Lữ

Hình tượng con hổ là hình tượng hung tâm trong bài Nhớ rừng của Thế Lữ. Thấm đượm trong từng câu, từng ý là nỗi Nhớ rừng của con hổ. Nỗi nhớ ở đây được biểu hiện một cách hết sức mãnh liệt, có khi trỏ nên dữ dội trên nhiều khía cạnh của tình cảm, chứ không phải là một nỗi nhớ man mác bâng quơ. Nỗi nhớ ở đây, giống như nỗi nhớ của một anh hùng bị thất thế, chứ không phải là nỗi nhớ của một kẻ bé nhỏ, bình thường.









“Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt…”


Nó cảm thấy nhục vì phải ‘làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi’ nhưng lại ‘ngạo mạn’ và ‘ngẩn ngơ’. Nó không chịu được cái cảnh phải ‘sống ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi’.


Nó căm hờn! Nó thấy nhục! Nó kinh ghét tất cả! Vì nó đang phải nằm dài trong  ‘cũi sắt’.


Nỗi Nhớ rừng của nó càng được biểu hiện một cách mãnh liệt hơn, sâu sắc hơn khi nó hồi tưởng về một thời quá khứ vàng son, oanh liệt của mình với một tâm trạng luyến tiếc.


Nó nhớ những hình ảnh đẹp đẽ, những âm thanh vang vọng của núi rừng: Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi Với khi thét khúc trường ca dữ dội.


Giữa cảnh thiên nhiên hùng vĩ đó, hổ xuất hiện như một vị thần. Từ ‘bước chân dõng dạc’ đến ‘lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng’; từ ‘Vờn bóng âm thầm’ đến ‘quắc đôi mắt thần’ làm sáng rực cả hang tối, nó là ‘chúa tể của muôn loài’, làm cho mọi vật phải ‘im hơi’ lặng tiếng. Nó nhớ những kỉ niệm trong cuộc sống thường ngày của nó ở chốn rừng sâu, nhớ đến thèm khát, cháy bỏng những lúc say mồi dưới ánh trăng:


Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan…


Những lúc ngủ ngon khi bình minh đang lên, chim rừng đang tưng bừng ca hát cứ in đậm trong nó.



, , , , , , , , ,

Cho chúng tôi biết ý kiến của bạn?
Hãy dành thời gian cho mọi thứ: quá vội vàng sẽ hỏng việc.
Take time for all things: great haste makes great waste.
Benjamin Franklin
Quan Tâm ?
Ngẫu Nhiên

XtGem Forum catalog