Hai người họ yêu nhau, cô gái thích mưa, mỗi lần mưa là anh lại ở đằng sau che ô cho cô.
Anh dành gần như cả chiếc ô để cho cô khỏi ướt, còn mình thì ướt sũng, nhưng anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô một cách say sưa. Anh cảm thấy rất hạnh phúc, cô cũng cảm thấy rất hạnh phúc.
Có một ngày, anh và cô đi chơi, anh dắt tay cô gái vượt qua một công trình đang thi công.
Cô vui vẻ nhảy nhót, miệng nói cười không ngừng. Anh rất ít khi nói chuyện, anh chỉ lặng lẽ nhìn cô vui thì cũng tự cảm thấy vui. Chính lúc đó đột nhiên có một hòn gạch vỡ rơi từ trên tầng rơi xuống, hướng về phía cô gái, lúc này đã không còn kịp nữa, anh ôm lấy cô, cô kêu lên ... anh nghĩ rằng mình sẽ dùng thân mình để đỡ viên gạch ấy cho cô, chính vào cái lúc quan trọng ấy, anh lại dùng hết sức để xoay mình trở lại, lật người quay xuống dưới, kết quả là cô gái ở phía trên, bị hòn gạch rơi trúng, xương tay bị gãy.
Cô gái bây giờ mới có phản ứng, rên lên vì đau, cô đau đến chảy cả nước mắt, cô nghĩ : người xưa có câu " vợ chồng như chim sống cùng một rừng, đến khi gặp nạn ai lấy tự bay" câu nói này quả nhiên chính xác. Cô cố chịu đau đớn vùng ra khỏi anh, bỏ đi mà không hề nhìn lại.
Lúc này anh ở sau lưng gọi tên cô, âm thanh nhỏ dần, đôi môi trắng bệch. Anh cầm điện thoại gọi cho cô nhưng cô không nhận, gọi mấy lần đều không nhận. Gọi thêm mấy lần nữa rồi anh buông tay. Chỉ thấy ngón tay anh ấn cái gì đó trên điện thoại, lúc đó máu từ từ chảy ra xung quanh, tay anh nằm trên vũng máu, cũng không còn đủ sức để ấn gửi nó đi.
Ngày thứ hai cô gái biết được tin anh cấp cứu, quên hết mọi bực tức chạy vào viện. Lúc cô tới nơi, thì anh đã mất. Nguyên nhân là do mất máu quá nhiều.
Thì ra lúc anh muốn dùng thân mình để đỡ hòn gạch cho cô thì phát hiện dưới đất cắm một thanh thép dài mười mấy cm. Cho nên anh mới dùng hết sức lật người trở lại, chỉ để cô bị hòn gạch rơi vào. Nhưng mình thì bị thanh thép xuyên qua người.
Mẹ của anh cầm điện thoại của anh đưa cho cô. Để cô đọc mẩu tin mà anh chưa kịp gửi : "Em thân yêu, xin lỗi em vì anh không bảo vệ được cho em, làm em bị thương... ". Xem xong, cô không cầm được nước mắt ....Chỉ biết ngồi khóc trong đau khổ...
Trong sự cô đơn, trong đau ốm, trong bối rối
nhận thức về tình bạn khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí ngay cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi. Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của chiến tranh, bởi khổ đau hay sự im lặng. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.
In loneliness, in sickness, in confusion
the mere knowledge of friendship makes it possible to endure, even if the friend is powerless to help. It is enough that they exist. Friendship is not diminished by distance or time, by imprisonment or war, by suffering or silence. It is in these things that it roots most deeply. It is from these things that it flowers.
Pam Brown