Dưới đây là bài viết về cảm nhận của em về bài thơ “Ốm nặng ” của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
“Ốm nặng” là bài thơ số 104 trong “Nhật kí trong tù”, được Bác viết sau bài “Bốn tháng rồi” và trước bài ”Thanh minh”. Đó là những căn cứ để dự đoán Bác Hồ viết bài thơ này vào những ngày đầu xuân năm 1943. Lúc bấy giờ, thân thể Bác đã vô cùng tiều tụy đau thương:
“Răng rụng mất một chiếc
Tóc hạc thêm mấy phần
Gầy đen như quỷ đói
Ghẻ lở mọc đầy thân ”.
(“Bốn tháng rồi”)
Đây là bản dịch bài thơ ‘“Ốm nặng ””
“Ngoại cảm” trời Hoa cơn nóng lạnh,
“Nội thương” đất Việt cảnh lầm than;
Tại sao ngươi lại phải phục thù! Vì mục đích nào mà ngươi theo đuổi nó? Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể làm tổn thương kẻ thù ư? Hãy biết rằng người phải chịu nỗi đau đớn lớn nhất của sự phục thù là chính bản thân ngươi.
Why seeketh thou revenge, O man! With what purpose is it that thou pursuest it? Thinkest thou to pain thine adversary by it? Know that thou thyself feelest its greatest torments.
Akhenaton